Bảy năm, cô đã tốn biết bao công phu để theo đuổi, tưởng chừng rằng đã được ở bên anh…

Trình làng truyện Thất niên

Tác giả: Nguyện Lạc
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Thất niên

Lâm Tử Mạch ngồi lặng lẽ trên cái ghế nhiều năm bằng gỗ, ánh mắt nhìn chăm nom vào đỉnh ngọn tháp ở trên hòn đảo giữa hồ. Thời tiết của Nam Kinh giữa mùa hạ khô ấm cực kỳ. Lẫn trong không gian là phần lớn thanh âm ồn ã, nào là tiếng còi xe, tiếng công trường đã thi công vội vã… mặc dầu là đang ngồi ở bên cạnh biển Huyền Vũ, cũng cực nhọc mà lại đã đạt được phút giây nào yên tĩnh.

giá cũng như đây là thành phố núi bé bỏng của quê bạn thì tốt biết bao, dưới cội cây, ít ra cũng còn nghe thấy tiếng ve kêu.

Còn ở đây, chẳng bao gồm gì không tính đa số thanh âm ồn ào ồn ã.

Ánh bên trời chính ngọ chiếu gay gắt, khiến người ta như phát điên không thể nào chịu đựng nổi. Lúc này, hoàn toàn bạn những trốn trong ngôi nhà bật ổn định để xua đi sự nắng nóng, chẳng bao gồm ai hy vọng bước đi ra khỏi cửa, nhưng Lâm Tử Mạch lại ngồi ngây tổ ấm ra dưới chiếc nắng gay gắt đấy sẽ cực kỳ chậm rồi.

cái nắng nóng sấp xỉ bốn mươi độ Dường như chẳng tác động gì cho cô, hai bàn tay sở hữu vào nhau thật chặt, tuy thế sao cô cảm thấy nó đang còn lạnh ngắt.

Trời đã mông mênh blue, cũng như chẳng gồm trở nên gì từ ngày này qua ngày khác. Mỗi thành phố bự gần như với dáng dấp Vậy nên. Một đám mây trắng tinh chậm trễ dừng lại trên đỉnh ngọn tháp ở đảo Hoàn Châu giữa biển, chẳng đụng tĩnh gì.

Lâm Tử Mạch ngồi như nỗ lực khôn xiết chậm, đám mây kia cũng dừng ở đó cực kỳ lâu.

Cô cứ chú ý chuyên chú, chưa rời mắt.

có lẽ cô chỉ mong sao biết, nếu cứ chú ý vì thế, một giờ, một ngày, hoặc chắc là lâu hơn thế, đám mây kia bắt buộc chăng sẽ quyến luyến ngọn tháp, thiết yếu dời đi dù có một phần?

và cô cứ ngồi vì vậy, cho tới tận hoàng hôn.

mặt trời chiều ánh quà màu vỏ quýt lộ chút rụt rè bần hổ, nhuộm hầu hết cảnh vật xung quanh chúng thành chũm chiều ửng đỏ, phản chiếu trên mặt nước đại dương Huyền Vũ trong ráng, sáng che lánh, cả phong cảnh hóa thành nét khắc họa sống động nhất về một thành phố cổ đang kinh qua sáu triều đại xa hoa.

Một làn gió mát thổi qua, những đám mây bềnh bồng bên trên trời kia mau chóng bị đổi thay bề ngoài, mỗi đám mây tản ra, lại ngăn cản bổ sung ánh tà dương đang thẹn áo quan xấu hổ, khiến sắc trời trở nên bi thiết hơn.

nhưng lại đám mây kia sẽ ở nguyên ấy.

Cả một ngày! Thậm chí là khi gió nổi lên, đám mây đó vẫn chẳng chịu rời xa ngọn tháp. Ngoan nắm đến lạ kỳ!

và con trai ở city này phải chăng cũng giống hệt như đám mây kia vậy? Vẫn bảy năm rồi…bảy năm không được để quên một bạn, cũng chưa biết cách nào để thôi chưa nhớ một thành viên.

Ví như Âu Dương Thành!

Ngày từ bây giờ của bảy năm về trước, ngày 4 tháng 7 năm 2000, Lâm Tử Mạch mười lăm tuổi lần ban đầu thấy được Âu Dương Thành. Chẳng hề ở Nam Kinh, mà lại là ở quê cô, Lư Sơn. Và cô, chỉ là vô tình chạm chán được anh.

đó chính là ngày hè không khác gì như bao ngày hè khác, Lâm Tử Mạch bỗng nhiên ý muốn đi chụp vài bức hình về mây trên núi Lư Sơn, cô mặc bộ đồ thể thao màu trắng nhưng mà bạn yêu dấu nhất, sau lưng khoác cái balo cao lớn màu đỏ rực. Vừa buổi sáng cô sẽ leo lên núi Lư Sơn, đi thẳng một mạch đến hang Cẩm Tú.

đường phố Lâm Tử Mạch đi chính là con đường nhỏ mà lại con người bản đất hay đi, con đường đấy khá gập ghềnh khúc khuỷu, khi lên mang lại đỉnh núi, mồ hôi bên trên trán cô sẽ chảy thành mẫu.

>> tham khảo thêm các mục truyện Ngôn tình ngược

chắc rằng là lượng mưa phệ buổi sớm sẽ khiến đến khách tham quan mang lại thăm hang Cẩm Tú ít đi. Nhưng mà bình thường, cũng chưa được nhiều khách du lịch ghé thăm ngọn núi này. Thành ra cô lau mồ hôi, vuốt lại lọn tóc đã lòa xòa trước trán. Lúc cô chuyển ánh mắt về bên hang núi, thì dáng hình một các bạn chàng cao béo ngay mau lẹ đập vào mắt cô. Người nhà ấy mặc cái áo sơ mi black color trang nhã, ống tay áo tùy ý gấp lên hai lượt, hai tay đút trong túi quần kaki màu cafe giản dị.

đại dương mây phía xa kia đang cuồn cuộn bay mang đến, vóc dáng to lớn của anh như sẽ đứng sừng sững nghênh đón, từ khắp người trong gia đình anh tỏa ra một khí chất kiên nghị. Giây lát đó, một cảm xúc đặc trưng khe khẽ đụng mang đến tận đáy trái tim cô, khiến nó yếu mềm xao cồn, một cảm nghĩ thận trọng chẳng thể nào nói cho phân minh được, Trong khi, chỉ cần được ở bên mình nam giới ấy, thì mặc dù trời bao gồm đổ sập xuống cũng chẳng sợ hãi gì.

đề nghị chăng chính là tiếng sét tình yêu mà gia đình bạn vẫn thường nói mang lại đó sao? Thực ra, cô vừa chỉ bắt gặp hình bóng của anh. Nhưng lại hình bóng đó, đã mãi mãi khắc sâu vào trong con tim cô.

đông đảo đám mây trên đỉnh núi Lư Sơn đang luôn bay mang lại rồi cất cánh đi, vừa nãy bọn chúng đang còn cuồn cuộn dâng trào như sóng biển khơi, giờ sẽ lại chậm chạp dãi rút lui trong nháy mắt, cũng như khói cũng như sương, bao bọc trong hang Cẩm Tú một tầng mỏng mảnh, khiến cho nó trở thành mộng ảo tươi đẹp hơn.

Lâm Tử Mạch vốn tưởng rằng, tình yêu của bản thân mình dành cho người thanh niên xa lạ đấy cũng giống với phần lớn đám mây trên đỉnh núi Lư Sơn này nhưng thôi, khi đến thì ào ào dữ hãn, còn khi ra đi thì cũng khá nhanh lẹ.

nhưng mà khi đám mây tan hết, cô vẫn không thể nào nhấc chân lên được, âm thầm lặng lẽ đứng phía sau bóng hình người nhà giới trẻ ấy, cứ mãi bởi thế, mong ngóng cơ mà chẳng buộc phải bất kỳ duyên cớ gì. Cô đoán, anh chưa sở hữu bất kỳ đồ gì bên gia đình, đề xuất chẳng hình như một hành khách. Mà còn, anh lại chỉ đi có một người trong gia đình, chưa biết ở ấy có tác dụng gì nhỉ? Rút cục, cô chưa kìm chế được, ao ước chụp hình anh. Tuy vậy cũng chỉ đơn giản là ước ao chụp len lén sau lưng anh thôi, chứ không hề muốn làm phiền anh gì cả. Cô giả vờ chụp ảnh hang Cẩm Tú, chọn cảnh, chỉnh dốn góc độ, thực ra cô vẫn ao ước chụp sao đến bóng dáng anh đẹp nhất khi hiện lên trong hình họa.

Cô nhẹ nhàng chuyển vận chỗ đứng, lựa chọn được góc độ đẹp nhất, đúng lúc cô ấn nút chụp thì gia đình bạn trẻ ấy thốt nhiên quay nhà bạn lại, một nụ cười rạng rỡ trong giây khắc sẽ bảo quản trong máy hình họa của Lâm Tử Mạch.

Đây là lần có một Lâm Tử Mạch nhìn thấy nụ cười cợt rạng rỡ của Âu Dương Thành, một lần chỉ một, cô nhận thấy nụ cười cợt bắt nguồn từ trong con tim anh, cực kì tươi sáng. Bảy năm sau này, mà thậm chí là trong suốt bốn năm luôn đi cạnh bên anh, anh chưa bao giờ do cô mà cười cợt một nụ cười cợt rạng rỡ sáng tươi Như vậy.

Anh hết sức đẹp trai, nhất là đôi mắt tràn đầy sự dịu dàng và che lánh niềm vui ở bên dưới hai hàng chân mày lưỡi mác bay bổng phóng khoáng. Lúc anh quay người thân lại, cũng cùng lúc hỏi một câu: “Em mang lại rồi ư?”

Anh nói giọng phổ thông siêu đảm bảo, tuy với chút giọng mũi, bắt buộc khiến cho các giọng nói có chỗ hạn chế, tuy nhiên đó chính là anh vẫn nhại lại các giọng nói từ tính có lẽ Tạ Đình Phong, một kiểu nói nhưng đa số năm cách đây không lâu vẫn khôn cùng cực thịnh hành, kiểu nói đấy tất cả sức xuyên thấu khôn xiết táo bạo. Thực ra, Lâm tử Mạch luôn cảm nhận, giọng nói của anh ấy còn dễ nghe hơn các giọng nói của Tạ Đình Phong, sức biến chuyển của nó còn cao hơn cả sự chấn cồn của thác nước bên trên đỉnh Hương Lô bay thẳng xuống ba ngàn thước, nó giống như dễ dàng khiến con tim cô rung hễ mãnh liệt.
>> đọc thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng