Người sáng tác diễn tả hắn là 1 tên tổng tài theo đúng nghĩa đen, tài năng, diện mạo tuấn tú. Nước da mật ong, dáng người cao dong dỏng, cơ bụng 6 múi, cơ bắp cuồng cuộn, mái tóc màu bạc, con ngươi blue color lam thu hút

Giới thiệu truyện Ở nơi tồn tại hạnh phúc

Tác giả: User41979731
Thể loại: đam mỹ ngược

Trích đoạn truyện Ở nơi sinh tồn hạnh phúc

cuộc sống đời thường của cậu là vậy, đáp ứng chúng ta, bị bọn họ coi như rác thải. Lúc này là ngày gia đình bọn họ đi Du Lịch, chỉ mình cậu ở nhà, cậu tự tay nấu cho chính mình một nồi cơm thật đầy

Ôm trên tay bát cơm đầy mà rất khó có được, cậu mỉm cười

– Lão Thiên à, ta hôm nay thấy lão khác người đẹp trai nha, cơm đầy như thế, ăn sẽ no luôn luôn đó hì hì

Cậu cười, nụ cười thút thít đến khó coi. Cậu kiếp trước giết người sao? Hay là đã đắc tội 12 bà mụ? Vì cái gì mà nặng cậu ra cái hình dạng này?

– Lão thật ác, Vì Sao lại sinh ta ra với bộ dạng đáng chết này chứ, xem xem, nam không ra nam, nữ không ra nữ, đáng xấu hổ

Nhoàm nhoàm

– hơn nữa nhoàm còn không đc nhoàm coi trọng nhoàm nhoàm

Cậu đúng là vừa ăn vừa nói

-Aaaaa, no quá chừng luôn.

Cậu hư hỏng nằm ngửa ra tấm nệm vừa tự tay đan xoa xoa bụng

-Lão thiên à, ông nhìn đi, bình thường là nằm bên trên nền xi măng nha, vừa lạnh vừa cứng, nay ta đã tự làm nệm đó, thấy ta giỏi không? Hehe, ta tự biết, khỏi khen

Cậu đem đống đồ mà mái ấm gia đình kia vứt đi tự kết lại cho chính bản thân mình 1 tấm thảm đủ lớn, bình thường người ta ngủ bên trên đống đồ cũ sẽ rất giận dữ, nhưng mà cậu thì không. Bởi vốn dĩ ngủ bên trên nền gạch men so với cậu còn là xa xỉ, huống chi được trải thảm

” Cộc Cộc” Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên

– Hửm….? Mình có nên lên trên nhà xuất hiện không nhỉ? Nhưng nếu bị phát hiện…. Có khi nào chân bị chặt gãy không?

” Cộc Cộc Cộc”

– Haizzz, kệ đi, coi như ở nhà không có người

” Rầm”

+ Lão Hàn, ông định trốn đến khi nào

>> Đọc thêm Truyện tranh ngôn tình có thịt

Tiếng lớn vừa rồi là cửa bị đạp đổ trở nên nát vụn. Vừa nghe tiếng cậu chạy lên nấp sau cánh cửa nhìn ra. Hả? Cả đống người thế kia, bao quanh có hơn 10 người, ở giữa….. Ở giữa là một trong những người cao to, đẹp trai, màu tóc thật đặc biệt, cậu lần đầu thấy….. Là lần đầu nhìn thấy

góc nhìn người kia đột nhiên lia về phía cậu, cậu giật mình vội lùi về phía sau định chạy trốn thì âm thanh băng lãnh phát ra. Vừa nghe tiếng cả khung người cậu bất giác run lên bần bật

+ Ai?

Cậu nín thở, không lên tiếng, phụ thuộc tường trốn tránh. Hắn đến gần cậu, nắm tay cậu kéo ra

+ Cậu là ai?

– Tôi…

Hắn trợn mắt nhíu mày nhìn cậu. Cậu khẽ giương mắt nhìn hắn, góc nhìn màu xanh lam nhìn về phía cậu toả ra một mùi ám khí quái đản.

+ Tôi hỏi lần cuối, nếu còn không trả lời tôi lập tức đem tay cậu phế đi

Cậu.Là.Ai?

Hắn trợn ánh mắt cậu chằm chằm, hàng lông mày nhíu lại hết cỡ, bàn tay nắm tay cậu gia tăng lực đạo. Ra sức cúi thấp đầu do dự: mái ấm gia đình cậu thường gọi cậu là đồ vô dụng… Vậy…. Cậu đâu có tên?

– Tôi… Không có tên

+ Không tên?

Cậu chấp nhận tiếp tục, mở to mắt, miệng mím chặt. Hắn nhìn cậu trân trân, hắn nghĩ, hửm? Người đứng mặt hắn…. Ai lại không tồn tại tên?

+ Cậu là cái gì của lão cẩu đó?

– Lão cẩu? Lão gia?

+ Lão Hàn

– Tôi chưa chắc chắn, gọi là nam nhi đi?

+ Con trai?

Cậu lắc khước từ, lại gật đồng ý, hắn khó hiểu nhìn cậu, nhịn không đc liền hỏi

+ Hắn ta đâu rồi?

– Lão gia đi Du Lịch

+ Lập tức điều người bắt lão ta mang đến

: Vâng

Hắn quay lại nhìn thuộc hạ, lạnh giọng ra lệnh, lũ thuộc hạ liền như rùa rụt đầu lập tức thi hành

Hắn lại quay sang nhìn cậu, nhìn một lượt cả người….. Xem qua, trong tâm địa hắn đột nhiên dâng lên nỗi xót xa khó hiểu: Vì cái gì mà ốm yếu thế kia?

+ Cậu là đàn ông hắn, Lý Do không đi theo?

Hắn lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt vẫn giữ nét hờ hững đáng sợ, hắn bình thản đến gần cái ghế trong nhà ngồi xuống, chân đánh chữ điền tay châm thuốc hút hỏi cậu

– Tôi bị coi là xui xẻo, lão gia không cho đi theo

+ Nói cho cậu biết, ông nội cậu nợ tiền ông nội tôi, hiện thời là lão gia cậu gánh, hắn gánh không nổi bền chắc đang bỏ trốn. Đời phụ vương ăn mặn, đời con uống nước, vậy…. Đời cháu đi dọn dẹp vệ sinh đi

Cậu nhìn hắn chằm chằm, phát ngôn của hắn hơi sai sai thì phải, nhưng mà ý của hắn là gì? Đi lau chùi và vệ sinh ra làm sao cơ chứ?

– Tôi…. Đi dọn dẹp vệ sinh là thế nào?

+ Haha, cậu bị ngốc à?

Hắn bật cười nhìn cậu, nói vậy cũng tin, đúng là đồ khờ mà!
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!