Tóm lược truyện đam mỹ ” nhà hàng quán ăn đêm kỳ lạ”

Tác giả: trường thọ Thiên Diệp
Thể loại: đam mỹ h, sủng, nhan sắc, Linh dị, lịch sử hào hùng
Trích đoạn:
đều que làm thịt đã đc xỏ xâu ngăn nắp. Giết mổ nạc tươi đẹp với mỡ xen lẫn kiểu như thạch. Đã từng que thịt nghiêm túc bày sinh hoạt trên giá nướng, phía dưới là than đỏ rực. Ngóng tới lúc giết mổ nướng đổi màu sắc, lại vải lên nước ướp đặc chế. Từng cuộn khói bốc lên mang đi mùi thơm lan tỏa trong không gian.

làm thịt dê nướng ăn cộng nước chấm pha chế không giống nhau, hương thơm vậy nên cùng ớt cay càng làm cho tăng hương vị giết mổ dê, càng thúc giục vị giác, ăn càng rộng rãi nồng đậm.

Ngày ngày hè về đêm, ăn đồ vật nướng cộng uống bia lạnh thì thiếu đi gì bằng. Đá viên trong quãng như pha lê kêu leng keng leng keng nằm ở trong ly thứ uống mầu sắc hổ phách. Cắn một miếng thịt nướng, hớp 1 ngụm bia. Vị chua ngọt cay cay của nước chấm, vị mập béo của giết mổ mỡ, đang luôn sảng khoái đến tận trong bụng. Uống thả ga thật là dễ chịu bất tận.

Đọc thêm: bách hợp

Tạ độc nhất sinh sống sau nơi nấu ăn bận bịu.

nhà hàng này chỉ buôn bán vào ban đêm đến khuya. Hàng ngày xuất hiện từ 6 buổi chiều tới rạng sáng 4 giờ thì tạm dừng hoạt động. Đêm khuya nhà hàng bán buôn không tồi, ở bên cạnh chính là khu dân cư, người tiêu dùng quen quá nhiều.

Tạ duy nhất vốn là một viên chức phổ biến, đi làm mướn ty một tháng lương bổng mới toàn vẹn sống. Bất quá Tạ nhất cũng không nuôi già dắt trẻ, trong ngôi nhà chỉ mang một mình, cũng chưa có bạn gái.

Tạ tốt nhất sáng đi chiều về, cũng không tồn tại thăng chức. Quá nhiều lần nghĩ đổi công tác, nhưng đổi công tác cũng không suôn sẻ, còn không tồn tại nhận được chỗ xuất xắc. Bất quá vào khi đấy, Tạ tốt nhất bỗng nhiên nhận thấy ủy thác của 1 thành viên bà con xa, ý muốn lấy nhà hàng quán ăn đêm giao lại cho Tạ độc nhất, đặt Tạ tuyệt nhất liên tiếp marketing.

Tạ độc nhất từ bé bỏng tay nghề làm bếp cũng không tồi. Bởi vì sinh hoạt một mình cũng không thể cứ ăn làm việc ở ngoài, ngơi nghỉ nhà bếp lại không thể tự nhà bạn độc chết người nhà, thành ra luyện ra đc một kỹ năng tay nghề.

Bà con xa kia đúng là thân mến mười tám hoánh kể chưa chấm dứt, vẫn chưa hề có tới lui. Tạ độc nhất vô nhị thậm chí chưa bao giờ người xem thêm 1 nhà bạn bà con xa như vậy. Thành viên gia đình bà con xa nhắc chẳng thể tiếp tục kinh doanh quán ăn đêm này vì sẵn sàng về quê cưới thê thiếp cho nam nhi. Loài người đó kết duyên hoàn thành còn đề xuất sinh cháu, có tác dụng nhà bạn bà con sẽ giữ cháu thời kì dài ko trở lại. Vì thế nhà hàng bé dại này không người nào cai quản, ngay tức thì ước ao phó thác cho Tạ duy nhất.

Đọc thêm list truyện cười

Tạ độc nhất vô nhị khi ấy lập tức đáp ứng. Do nhà hàng quán ăn bé nhỏ buổi tối mới mở, mà Tạ duy nhất là kẻ đi làm việc giờ hành chính sáng đi chiều về, vừa lúc không tồn tại gì xung đột nhiên.

mới đầu thực nặng nhọc, Tạ tuyệt nhất ngày nào đi làm về cần chạy tới quán. Bất quá mai sau kinh doanh xuất xắc lên, cũng thiếu đi thực vất vả, chỉ tới vài càng ngày càng tuần. Thời gian còn lại quán sở hữu thuê nhân viên canh chừng.

hiện thời đã thu nạp nhà hàng đc một năm, tiền lời ngày càng tốt. Tạ tuyệt nhất cũng không có kế hoạch béo xuất xắc chí mập, tựa hồ sẽ hết sức thỏa mãn.

“Biết hôm nay là ngày mấy không?”

“Ngày mấy? Sinh nhật cậu?”

Buổi tối hơn mười 1 giờ, quan khách cũng ngồi đầy quán, và đúng là thời điểm bận rộn độc nhất vô nhị. Không giống nhau bữa nay là chủ nhật, gia đình ngơi nghỉ về đêm còn chưa xuất hiện xong, đã vui sướng ăn vật nướng uống bia, cũng phát âm thêm tôm rồng đất xào cay ăn đã ghiền.

hai vị khách quen này sinh hoạt tòa nhà chung cư không tính, bữa nay cũng tới uống đến đỏ mặt, vẫn tán gẫu.

“Phi!”

tổ ấm để ý hỏi nói:

“Sinh nhật cậu á! Hôm nay là giữa tháng bảy, quỷ môn đang mở ra!”

nhà bạn nọ hiển nhiên uống ít nhiều quá, vẫn thao thao nói chuyện, âm thanh cũng không nhỏ. 1 Thành viên khác biệt cười nói:

“Hầy, tôi đề cập mà, sinh nhật cậu.”

“Cậu cút. Tôi đề cập thật. Nhà tôi khác nhau tin điều này. Bữa nay là Tết Trung Nguyên a. Trong giây phút Diêm Vương đang mở quỷ môn quan, hàng ngàn ác quỷ đang ra bách bộ. Thành viên uống hoàn thành chỗ này, thì nhanh về nhà đi, mong muốn sống đêm nay đừng sống ở ngoài tải. Cậu không hề thấy đc tài chánh đốt phổ biến vậy đó sao?”

nhị bạn thủ thỉ, nhìn về phía xung quanh cửa. Trong quán có vài các bạn cũng dựng tai nghe bọn họ tán gẫu. Tạ tuyệt nhất cũng ko tự chủ được nhìn về phía ko kể cửa. Ngoài cửa vừa lúc nhìn ra giao lộ chữ Đinh (丁), xem như ngã ba, mang vài mọi người đã đốt tiền tài. Ngọn lửa nhấp nháy, ngoài xem thêm mấy đứa choai choai nhảy nhót chơi đùa, trong miệng hát ca dao.

“Giữa tháng bảy mở quỷ môn.

Quỷ môn mở, quỷ quái ra.

Quỷ quái khổ, bán đậu hủ.

Đậu hủ nát, đập trứng con gà.

Trứng kê vỡ lẽ ra, ôi ôi.

phía bên trong ngồi một ca ca.

Đọc thêm truyện pham nhan tu tien 2

Ca ca ra viếng mồ mả.

bên trong ngồi 1 bà bà.

Bà bà ra tới thắp hương.

bên trong ngồi 1 cô nương.

Cô nương ra đi vào cửa.

Bị rớt đầu cũng chưa về……”

Tạ tuyệt nhất nghe ca dao, nhịn không được rùng người thân. Mình nọ nói:

“Thôi, thôi về, uống hết chai này dừng! Phục vụ, lại đây đóng gói!”

Tạ độc nhất vô nhị sẽ lấy que nướng bưng cho quan khách khác biệt, vì thế không tồn tại thời gian đóng gói, ngay tức khắc hô 1 tiếng:

“A Lương.”

A Lương chạy nhanh đi đóng gói que nướng dư lại cộng tôm rồng đất cho vị khách.

A Lương giao động nhị mươi lăm nhị mươi sáu tuổi, thân hình cao phệ, luôn luôn cười ngơ ngơ, khi cười rộ lên không giống nhau vô hại. Gương mặt hắn thuộc mô hình đẹp nhất trai. Chỉ nên nụ cười ngờ nghệch ko chống chịu nổi kia vẫn mang điểm sáng như thể nam thần bị huỷ hoại hết.

A Lương tên toàn diện hiểu là Lương Tĩnh, chính là nhân viên phục vụ độc nhất của nhà hàng quán ăn đêm này. Mọi hôm làm việc cuống quýt, ngoại giả đòi hỏi cũng không cao, là viên chức đắc lực của Tạ độc nhất.

A Lương đi đóng gói cho khách, giờ đây đã rỉ tai tức khắc nghe chuông điểm 12 giờ.

“Toong….. Toong….. Toong…..”

đồng hồ thời trang treo nghỉ ngơi trên vách tường quán là loại đồng hồ treo tường kiểu cũ. Đồng hồ thời trang hình mẫu hộp chạm khắc sắc xảo, trên như mái căn hộ, phía dưới có quả lắc kim khí đông đưa. Mỗi lúc tới 12 giờ đêm lại kêu vang, phảng phất tương tự giục giã cô gái lọ lem rời khỏi vũ hội. Âm thanh kia trầm vang, mang theo một vẻ trầm lặng, cùng bi thương vô biên.

Đọc thêm cô giáo Thảo

Tạ tốt nhất hồi hộp, cảm giác bữa nay âm thanh của dòng đồng hồ gắn tường này phá lệ vẻ vang, cũng chẳng biết với cần ảo giác hay không.

chiếc đồng hồ dán tường này ở trong quán từ trước. Lúc Tạ tuyệt nhất hấp thu quán, vốn dĩ đo lường và tính toán đổi dòng đồng hồ dán tường này, bất quá ai quan sát thấy cũng nhắc đồng hồ để tường này là vật dụng cổ. Đồ vật lâu năm sẽ sở hữu tâm linh, không giống nhau đáng giá, bởi vậy Tạ duy nhất cũng ko dời đi nữa.

Vừa đến 12 giờ khuya, đồng hồ để tường tức thời đang phát ra âm thanh vang vọng.

“Đinh đinh”

Tiếng đồng hồ quả lắc vang lên, tiếp sau chuông gió treo quanh đó cửa cũng vang lên. Cửa quán bị bán ra, có người nhà đi vào.

vừa rồi vị khách ngồi tràn đầy, bất quá nhiều người vẫn ăn ngừng, cũng tức khắc phát âm tính tiền ra về. A Lương hối hả đi dọn bàn. Tạ duy nhất chạy nhanh qua tiếp đón khách.

mọi người trước nhất tiến vào là một phụ nữ, tuổi cũng chỉ mười sáu bảy tuổi. Tạ tốt nhất chưa đã từng chạm chán qua cô nàng làm sao xinh đẹp như vậy, ôn nhu uyển chuyển, lại lòi ra một tẹo nghịch ngợm. Lông mi thật dài, lúc chớp mắt sẽ làm người trong gia đình nhìn xao xuyến ngây ngẩn.

chỉ cần mỹ nữ…… mặc 1 thân cổ trang, bước đi cũng không phổ biến động. Một mái tóc dài rũ xuống, làn da trắng đến cơ biển trong quãng. Không chỉ như thế, trong tâm địa ngực cô bé còn ủ ấp 1 đồ vật màu đen như mực…

Hủ tro cốt!

Tạ duy nhất cứng đờ mời cô bé ngồi xuống, nghĩ thầm sẽ bán quán 1 năm, quan khách kỳ lạ nào chưa thấy qua, nhưng chưa đã từng thấy qua với thành viên gia đình ôm ấp hủ tro cốt vào quán.

“Đinh đinh…. Đinh đinh….”

lúc Tạ độc nhất tiếp đón nô tỳ, chuông gió ko kể cửa quán lại vang lên. Bữa nay riêng biệt là chủ nhật, ngày mai là đồ dùng nhị, đại đa số người thân hồ hết buộc phải đi làm, qua 12 giờ sao với nhiều du khách như vậy.

Mấy khách từ ở ngoài đi vào, nháy mắt quán nhỏ tuổi ngay tức khắc đông gia đình bạn.

Tạ duy nhất chạy nhanh dẫn đường khách ngồi xuống.

Đọc thêm truyện cô vợ ngọt ngào bất lương

1 vị khách thoạt nhìn hai mươi mấy tuổi, mặc trang phục đi giầy da, thoạt nhìn giống vừa mới tăng ca xong xuôi. Tổ ấm bạn teen thân hình cao béo, rất đẹp trai. Bất quá vẫn nhận ra sở hữu chút mỏ chu tai khỉ.

hướng theo ko kể còn có 1 đứa nhỏ tuổi trai áng chừng bốn năm tuổi, đầu không tồn tại tóc, mặc một chiếc áo khoác bên ngoài mang mũ tai thỏ ko tay, phía dưới là quần short. Chân mang trong mình 1 đôi giày đầu thỏ đẹp tươi. Nó là nhảy nhảy theo bạn trẻ kia, còn lấy tay giết mổ đưa lên cao nắm cổ áo của bản thân.

Đứa nhỏ bé khiêu vũ nhảy theo sống phía sau bạn teen, giọng ngu ngơ nói:

“Đại Thánh, Đại Thánh!”

bạn trẻ ngồi xuống, rồi mang đứa nhỏ nhắn bế lên ghế, nói:

“Nói rồi ngươi đừng gọi ta là Đại Thánh. Ngươi 1 hai muốn đến cõi tục ăn. Trường hợp ngươi không thành thật, ta ngay tức thì rước ngươi đi trở về.”

Đứa nhỏ bé hồn nhiên như thường nghe nhìn thấy, tức thì xuất hiện thêm menu, kinh hỉ, lẩm bẩm.

“Đại Thánh, Đại Thánh xem món này. Món này ăn ngon không? Đại Thánh, đó là dòng gì? Món này ăn ngon không? Đại Thánh, tôm hùm đất là con gì? Đại Thánh, tôm rồng xào cay ăn ngon không? Đại Thánh ăn qua chưa? Đại Thánh……”

Tạ duy nhất nghe hai mình hội thoại, nheo mắt, nhanh kiêng ra để khách xem thực đơn, trong khoảnh khắc lại tới ghi món.

Tạ tuyệt nhất new vừa luân phiên bạn đi, tức thời nghe tuổi teen mặc phục trang đi giày da hô bự 1 tiếng:

“Giang Lưu Nhi, ngươi trở về cho yêm! Đừng chạy loạn! Lại chạy lão Tôn tiến công mông ngươi!”

Tạ độc nhất vô nhị nghĩ.

Co……cоsplay?

hôm nay nhà hàng gầy có nhiều khách, bất quá có một không nhiều khách kỳ kỳ quái quái, nói chuyện phần nhiều tương tự từ chỗ chưa tiến lên hot nhất đến. A Lương trời sinh thiếu mấy dây tâm thần, chính là ngây ngô cười, tiếp nối nghỉ ngơi, động tác thập phần lập cập. Nhưng Tạ độc nhất vô nhị tuân theo chế độ ko nhìn ko nghe, diện tích lớn một chuyện không bằng không nhiều 1 chuyện. Bọn họ ăn xong xuôi rồi, trả tiền, cũng lập tức đi, sau đó không hệ trọng có nhau.

Tạ duy nhất thực mau lại đi ra sau nơi nấu ăn mắc, rồi giúp sức bưng thức ăn đặt ra. Tạ tuyệt nhất bưng đồ dùng ăn đưa tới trên bàn cho khách, vừa ngước đầu ngay thức thì thấy đc sinh sống tầng hai của ngôi nhà lớn bên trên con phố đối diện quán mang cái gì động. Giờ này người trong gia đình mọi đã ngủ, lại sở hữu thành viên gia đình đứng ở nơi đó. Là cô gái mặc váy áo màu đỏ, đôi tay ở phần cằm, bên trên cổ là một trong những sợi dây đỏ, giống như đang thắt cổ, hình thể quỉ dị bất lực đá chân.

Tạ độc nhất tức thời hoảng hốt, lao ra mở cửa. Chuông gió bị chạm vào kêu “đinh đing”. Mà khi Tạ tốt nhất lao ra bên ngoài mong muốn vọt vào tòa nhà cứu thành viên, nhìn kỹ lại địa điểm lầu nhì thì người nào cũng không có, tối đen một mảnh.

Tạ độc nhất vô nhị giơ tay dụi dụi đôi mắt.

dễ thường mấy hiện nay thức đêm quá nhọc mệt, nhìn hoa mắt?

xoa nhẹ đôi mắt, lại đợt nữa nhìn lên. Bây giờ tại phần tầng nhì bỗng nhiên mở đèn, ánh sáng vừa đủ nhạt, ngay tiếp đến một tổ ấm mặc áo ngủ đi ra ban công phơi áo quần ướt.

Tạ độc nhất nhẹ nhàng thở ra.

Quả nhiên là mình nhìn lầm rồi!

khi Tạ tốt nhất vừa muốn luân chuyển tổ ấm trở về quán, lại có một gia đình bạn nữ nữa đi ra, liền đứng kề bên người phơi áo quần. Hai mình vừa kể vừa cười. Vì đêm khuya đường phố trống trải, địa điểm tầng nhì xem thực sáng tỏ. Dù vừa đủ sáng nhạt nhưng mồm hai cô gái kia là vẫn cười.

người thân đi ra sau mặc 1 thân áo váy red color. Y sì chúng ta thắt cổ làm Tạ tốt nhất hoảng hốt lúc nãy.

hai cô bé vừa kể vừa cười, phơi xống áo hoàn thành ngay tức khắc từ ban công đi trở vào. Chúng ta phơi áo quần đi vào trước, tợ hồ còn hy vọng mình kia một xíu. Cô gái mặc áo váy đỏ cũng sẵn sàng rời ban công. Nhưng mà làm việc ngay trong lúc này, cô nàng áo váy đỏ lại bỗng quay đầu, rũ mắt. Góc nhìn của cô gái cộng góc nhìn Tạ tuyệt nhất đột chạm vào nhau.

“Tách”

Đèn mái nhà tầng hai tắt. Ở phía trong láng tối, ánh mắt cô gái kia sáng long lanh nhìn chằm chặp Tạ độc nhất vô nhị, ngay kế tiếp lòi ra 1 thú vui quái dị……

Tạ độc nhất vô nhị trôi dạt phía sau sống lưng mang chút lạnh. Khác nhau là ngày hè, nhưng đề nghị thoa xoa cánh tay, với dòng phiêu bạt không thể nắm chắc.

lúc Tạ duy nhất đi trở về quán bé dại, giờ đây cô bé tóc dài mặc cổ trang ao ước tính tiền.

“Tiểu ca, tính tiền.”

Tạ duy nhất chạy nhanh đi mang tờ giấy tính tiền ra đưa cho mỹ nữ. Lúc tờ giấy đưa qua, cô bé ko chu đáo chạm ngón tay Tạ độc nhất. Tạ nhất ngay lập tức phiêu dạt đc lạnh như băng. Thật giống thực phẩm lôi ra từ tủ đông. Lạnh tạo cho Tạ duy nhất nhanh lùi tay về.

cô bé kết nạp tờ giấy nhìn thoáng qua, ngay tiếp nối giơ tay vén tóc, cười khẽ 1 tiếng.

“Soạt!”

Tạ tốt nhất ko khỏi nuốt 1 ngụm nước bọt. Động tác quả tình là phong tình vạn chủng, Trong khi còn vứt 1 ánh mắt đưa tình.

mỹ nữ nhẹ nhõm ve vuốt tóc, bé dại giọng nói:

“Tiểu ca, trong chốc lát có câu hỏi gì không?”

Tạ duy nhất có chút bàng hoàng.

Đây lẽ nào là chào mời? Tổ ấm nghỉ ngơi nhị mươi mấy năm, còn chưa biết đc đàn bà đeo đuổi. Nhưng cô nàng này Dường như là vị thành niên?

Tạ duy nhất nói:

“Chuyện đó…… Còn phải… Còn đề nghị trông quán.”

cung nhân lại cười cười, ngay sau đó bế lên hủ tro cốt trong tâm địa ngực.

“Cộp!”

một đồ bỏ lên bàn, dọa Tạ nhất nhảy đầm dựng. Vừa mới rồi còn bị si, tất cả phần lớn bị âm thanh của hủ tro cốt va chạm bàn làm bằng bừng tỉnh giấc.

cung nữ mến mộ vuốt ve hủ tro cốt, trong nháy mắt có một dòng nhận thấy như mang bệnh nhắc sai lời.

“Công tử, Tiểu hoán vị lộ phí đang cần đến hết, thật là khôn cùng nghèo. Ta vừa thấy công tử tức khắc biết là người xuất xắc. Công tử ko nguyện cùng Tiểu thiến cùng tu yến hảo. Tiểu hoán vị lại không tồn tại gì báo bổ. Hủ tro cốt này tức thì không lấy phí cho công tử, đặt trừ tiền ăn.”

“……”

hoá ra là không tồn tại tiền trả.

mỹ nữ quan sát thấy Tạ tuyệt nhất ko nhắc lời làm sao, phía trên mặt có chút lo âu, tức thời lòi ra 1 bộ đẩy mạnh sử dụng, nói:

“Công tử cũng không nên xem thường hủ tro cốt của Tiểu hoạn nha. Công tử rất có thể cần đến nó muối dưa, dưa muối ra rất có thể kéo dài tuổi thọ, trị bách bệnh, lại chi tiết rất có thể dưỡng nhan, xóa vết đốm, căng da tiêu trừ nếp nhăn, có tác dụng phản trọng tải, so với lung linh trứng cá biển sâu còn lợi hại hơn, là dòng thần dược truyền kỳ!”

Tạ độc nhất nghe cô bé nói 1 tương đối ko kết thúc, mí mắt giật giật, quyết tâm thực hiện bằng như thế nào giải quyết quan khách kỳ quái này.

“Đinh đinh”

Chuông gió lại vang lên, cửa quán lại lần nữa bị bán ra.

Lần này tiến vào cũng không phải quan khách kì dị, ít nhất thoạt nhìn thực đứng đắn. Vị khách xấp xỉ ba mươi tuổi, trang phục phi thường thuận lợi, từ trên đầu đến chân 1 black color. Bất quá ngày hè lại đem căng thẳng dài che chắn nhiều loại cánh tay. Bao tay màu đen bó sát sẽ cho đôi bàn tay quyến rũ đề cập sai lời.

Vừa nhìn thấy chính là thành viên gia đình cao gầy, mà kỳ thật cho tất cả những người ta ảo giác phía bên dưới quần áo cộng bao tay là cơ bắp, cả người chan chứa một chiếc tôn nghiêm nhắc không đúng lời.

không chỉ dáng người đẹp, gương mặt cũng logic, màu sắc da so sánh người phổ biến trắng hơn, phảng phất như ngọc thạch. Nhị mắt dong dỏng dài, đen không thấy đáy, nhẹ nhõm híp, góc nhìn đầy lạnh nhạt. Cánh môi mỏng manh mà tinh tế. Miệng khá hơi mím, mà đẹp mắt. Dù tính không cười phỏng chừng đi sinh hoạt trên đường cũng không ai dám đến gần.

nhà bạn đến thoạt nhìn không phải như là tới ăn uống, trái lại giống phá quán.

mọi người đàn ông đi vào, ánh mắt hờ hững nhìn mình một lượt ngay tiếp đến ngay tức khắc lấy góc nhìn giới hạn sống bên trên thành viên gia đình Tạ nhất. Tợ hồ là giới thiệu, xâm nhập vào nhiệt liệt trí bình chọn, không buông tha bất luận dòng gì, 1 chi tiết cũng không.

chưa biết sao, nhìn đôi mắt đen sâu thẳm này thực hành Tạ tuyệt nhất ngay tức thì giật mình, xiêu dạt từ da đầu đến trong xương cốt các lạnh……
đọc tiếp truyện quán ăn đêm kỳ lại tại truyen24 người tiêu dùng nhé. Chúc độc giả truyện phấn kích.

Đọc thêm truyện đam mỹ