Chào anh thầy thuốc Tần là câu chuyện của 2 hero chính Lâm Vu & Tần Hành, truyện giỏi lắm nha Anh chị. Câu truyện mở đầu từ thời cấp tam kéo dãn đến khi trưởng thành.

trình bày truyện ngôn tình Chào anh thầy thuốc Tần

Tác giả: Dạ Mạn
Thể loại: Ngôn tình hoàn

Trích đoạn truyện Chào anh, bác sỹ Tần

Cuối tháng 8, thời tiết 1 ngày tận 35°C, sau cùng buổi tập huấn quân sự cho học sinh new của trường tuyệt nhất trung cũng đang ngừng, bắt đầu khởi đầu khai học.

Buổi sáng, lúc trời hửng lên 1 chút, Lâm Vu ngồi trên ô tô của Thẩm gia, từ giã mẹ and bà rồi bước xuống một đoạn đường xa lạ.

Hơn 5 tiếng sau, đã sắp về trưa Lâm Vu new tới Tấn Thành.

Xe dừng lại làm việc một mái nhà.

Lâm Vu đi vào phòng tiếp khách, gặp đc 2 các bạn ăn mặc nghiêm túc, gọn gàng.

“Chú Thẩm, dì Hoàng.”

Đây là kẻ tuyệt nhất tại Tấn Thành mà cô quen biết, qua lâu lăm như thế nhưng người thân Thẩm gia luôn luôn một mực đối xuất xắc với mái ấm cô.

Đọc thêm list Truyện tranh ngôn tình có thịt

Bà Thẩm vùng dậy, “Cuối cộng cũng đã tới rồi hả, nặng nhọc cho cháu rồi.”

Lâm Vu:”Vẫn còn hay nhưng mà ạ.”

Ông Thẩm:”Có đói bụng hay là không cháu? Ẳn cơm xong xuôi đến buổi chiều là có thể tới trường học luôn nhé.”

Bà Thẩm gật chấp nhận, “Mẹ của cháu mang khỏe không?”

Lâm Vu:”Mẹ cháu uống thuốc như thầy thuốc con kê đơn, nhì hiện nay vẫn tương đối lên đa dạng rồi.”

Bà Thẩm:”Cháu không nên run sợ quá, thầy thuốc sẽ đề cập chỉ là bổ dưỡng thân thể cho thật hay thì vẫn không có Việc gì nữa.”

Mi tâm Lâm Vu hơi nhíu lại, cô tới Tấn Trung đặt học, cách làm nhà quá xa, mong mỏi về 1 chuyến cũng không hề là dễ vậy cho nên không có cách nào chăm sóc đc mẹ, kỳ thật cô hết sức thấp thỏm.

Ông Thẩm múc cho cô một chén canh, “Lâm Vu, con không nên kiên cường phổ quát. Đến nơi này thì nên cố gắng học cho thật tốt, còn mẹ của con ngơi nghỉ đó thì thành viên gia đình đã chiếu cố cho.”

Lâm Vu:”Cảm ơn chú.”

Xem thêm list Truyện tranh tổng tài

Ông Thẩm nhìn cô, khẽ mỉm cười nói:”Đình Đình mang cháu thông thường 1 lớp, trong tương lai sở hữu chuyện gì cứ kiếm nó nhé.”

Lâm Vu lại hình dong Thẩm Nghi Đình. Nhị các bạn chạm chán nhau lần trước tiên là vào năm 5 tuổi. Thẩm Nghi Đình bị bè lũ buôn tổ ấm bắt cóc, suôn sẻ khi sẽ tẩu thoát thì được mẹ cô cứu. Sau này Thẩm gia đến tìm con, đối với nhà Lâm Vu cực kì cảm kích. Lại tò mò rõ đc tình trạng của Lâm gia, cũng tỏ lời xin giúp sức nhà cô cải thiện cuộc sống sinh hoạt. Bất quá hồ hết bị mẹ Lâm Vu từ khước.

nhưng mà mấy năm nay, kiểu gì Thẩm gia cũng trở thành chọn cho Lâm Vu chút sách vở, bốn liệu học tập, điểm đó thì mẹ Lâm toàn cục ko từ chối được, bà cũng không tồn tại đủ tiền để sắm sách cho con.

vấn đề mẹ mà Lâm Vu đồng ý cũng chỉ có mỗi chuyện này mà thôi.

thì là, gia đình bạn Thẩm gia đối đãi mang nhị mẹ con này càng phổ quát kính trọng.

trong năm này, được một cái là Lâm Vu thi cấp tam được tuyệt vời độc nhất toàn thành phố, các bạn Thẩm gia ngay tức thì cùng mẹ Lâm Vu thương lượng. Lâm Vu quá sáng ý, ví như chỉ học sinh hoạt nông thôn thôi thì quả là đáng tiếc.

chung cục, Lâm Vu đồng ý lên thị trấn để học.

Ẳn cơm trưa kết thúc, Lâm Vu đi đi học 1 mình. Thẩm gia vẫn an bài các vấn đề cực kì thỏa đáng, trong lòng cô lặng lẽ cảm kích không ngớt.

“Văn buồng của trương lão sư ngơi nghỉ lầu 2 tại Đức Dục. Cháu đi kiếm tới là được. Trường hợp mang câu hỏi gì thì cứ phát âm cho ta.”

Lâm Vu đồng ý, “Chú mang dì làm việc lại, cháu tới trường đây ạ.”

Bà Thẩm, “Đứa nhỏ nhắn này thật đọc chuyện.”

Ông Thẩm, “Đúng vậy ấy. Nếu như Đình Đình nhà ta nhưng mà được một nửa như nó thì tôi cũng cam lòng.”

Bà Thẩm liếc ông một chút, “Biết làm sao được.” Thẩm Nghi Đình sau khoản thời gian bị bắt cóc trở về, bố mẹ đối với cô và đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Đọc thêm Truyện tranh đam mỹ có thịt

Bà Thẩm không mấy lo âu, “Không biết nhị đứa bé dại này hoàn toàn có thể thân đc ko nữa.”

Ông Thẩm cười nói: “Tôi nhìn đứa nhỏ nhắn này ổn trọng, tính cách thức cũng không tệ.”

Bà Thẩm khóe mồm khẽ cười, “Lâm Vu là ổn trọng, bất quá cùng theo với mẹ nó có 1 điều tương đồng, đấy là cực kỳ tự cao.”

Ông Thẩm là người đọc chuyện, thiên nhiên sẽ nhìn ra đc. Huống chi Lâm Vu đến tuyệt nhất trung đặt học, Thẩm gia cũng không tồn tại cung ứng được gì. Độc nhất trung bởi mong mỏi có được học trò chất lượng, không màng đến học giá tiền, mỗi tháng còn thêm tiền sống trợ cấp. Mặt khác, Lâm Vu là học sinh xuất xắc được max điểm hóa toàn thành phố, trường học cũng vẫn nhìn trúng cô sinh hoạt điểm này. Khai trường kết thúc, nhà trường dự kiến để cô gia nhập đội tranh tài. Tốt nhất trung hàng năm đều có học trò tham gia giải Olympic để đưa đc giải thưởng, nếu đạt được giải khác biệt toàn quốc, chung cuộc có thể tìm thấy học bổng, bất quá bí quyết này so sánh thi đại học chính xác là gian khổ hơn hẳn.

Ông Thẩm không khỏi bật cười: “Đứa bé này như thế nào hoàn toàn có thể thông minh như vậy chứ.”

Trong trường học là một trong mảnh yên lặng, tự dưng truyền tới 1 âm thanh. Lâm Vu tậu đến buồng sinh hoạt của lão sư.

Chủ nhiệm Trương buộc phải nhìn thấy cô, đang từ bên trên ghế ngồi chợt đứng vụt lên.”Là Lâm Vu ấy hả.”

“Trương lão sư.”

“Buổi sáng về nhà gấp hả?”

Lâm Vu gật đồng ý.

Trương bắt buộc trấn an cười cười mang cô, “Buổi chiều tiết trước tiên là học địa lý, em đi lên lớp trước đi.” trong năm này toàn đô thị hắc mã, sinh hoạt một chiếc tiểu trấn cách xa ngàn dặm có 1 học trò đc điểm cao nhất, thầy giáo toàn thị trấn người nào cũng những hãi kinh. Tấn thành với chỗ là cao trung cũng muốn cướp học trò này về phần mình, rốt cuộc vẫn chính là bị độc nhất trung cướp đc. Chủ nhiệm đã làm bắt chuyện qua, tìm ra đấy là một học trò đáng kể.

“Về sau sở hữu chuyện gì cứ sắm thầy nhé.” Trương nên là gia sư new, hơn nửa năm xem sét sinh rồi xuất xắc nghiệp, bởi biên chế còn cần được khảo thí, tháng chín mới chính thức đến tuyệt nhất trung dạy học.

Lâm Vu gật gật đầu.

“Báo cáo –“ở quanh đó cửa truyền đến giọng đề cập của một nam sinh.

“Vào đi.”

Trương lão sư quay đầu, hô, “Tần Hành, em tới đây đúng lúc đấy. Đây là Lâm Vu, học sinh mới lớp thành viên gia đình. Con bé bỏng vừa tới, em dẫn người dùng đến lớp trước đi.” Ông nghĩ nghĩ, “Bàn bên trên bàn của em còn chỗ trống đúng không, Lâm Vu trợ thời ngồi ấy nhé. Thầy đi trước giao cho mấy lớp không giống một xíu bài tập. Còn tiếp, dễ dàng thông báo 1 việc, tiết âm nhạc cuối cùng, thầy giáo có chút câu hỏi, thầy đi học dạy thay nhé.”

Đọc thêm truyện cưới trước yêu sau

Tần Hành: “Thầy xin tiết âm nhạc ạ?”

Trương yêu cầu làm những gì mà thiếu hiểu biết nhiều tâm sự của học trò, cười nói: “Thầy như thế nào dám. Dù rằng vừa khai giảng, em cũng đừng sở hữu lười biếng, học toán phải xem xét bảo trì cao cấp một tẹo, tuy nghe dễ ợt nhưng mà cũng có mấy người thân phi thường lợi hại đó.” Trong câu nói hầu hết trình diễn sự ưu ái mang học trò.

Tần Hành rảnh nhạt thông báo, chỉ sợ là chủ quản không có đem câu nói này đặt trong tim. Tần Hành mặc đồng phục ngắn tay ngày hè, vóc dáng không nhỏ, áo sơ mi trắng, quần đồng phục màu đen. Thiếu niên mặt mày tuấn tú, tay cầm sách bài tập, đứng ở đằng kia, phong thái tha thướt.

Lâm Vu and hắn tư mắt đối nhau, nhìn gương mặt anh tuấn kia cô hơi hốt hoảng 1 chút. Cô nhớ láng máng thú vui của chúng ta đàn ông này, so sánh năm đấy chả giảm một xíu tự cao nào. Cô yên lặng mấy giây, khóe mồm lộ ra 1 thú vui thong dong nhạt, lễ độ cho có lệ chứ chẳng phải thân mật.

Tần Hành giật giật khóe miệng, lòi ra hàm răng trắng noãn. Hắn trình bày cô một chút, bạn hết sức nhỏ dại gò, tóc buộc đuôi ngựa, lộ ra chiếc trán trơn tuột bóng. Cô mặc áo sơ mi trắng, quần bò mầu sắc lam, áo xống giặt đến trắng bệch. Bên trên chân đi một vài giày Thể Thao. Hắn biết cô, bạn duy nhất vắng mặt sinh hoạt lớp học quân sự, cũng là người đạt điểm cao nhất toàn đô thị.

Hắn nhìn chú ý con mắt của cô, cặp mắt kia hết sức sáng, cho những người ta quan sát thấy một xiêu bạt ôn nhu, nhìn sâu vào cặp mắt kia tương tự như có thể ẩn chứa một đồ gì đấy, đáng để cho người ta mua tòi xem sét. Hắn nói: “Đi theo tớ, tớ đưa cậu vào lớp.”

Lâm Vu nhẹ đề cập 1 câu, “Cảm ơn.”

Vào giờ ra chơi, lớp học náo nhiệt một cách khác thường.

Tần Hành cộng Lâm Vu đi vào, lớp học huyên náo bỗng nhiên siêu yên tĩnh, toàn cục thành viên gia đình đông đảo nhìn nhị chúng ta chúng ta.

“Chỗ của cậu dưới đây.”

Lâm Vu nhìn thoáng qua chỗ ngoài người thân, hoàn toàn có thể chứng thực là ngồi cùng bàn với cùng một nữ sinh. Cô lấy cặp sách đặt xuống, đợt nữa nói sở hữu Tần Hành 1 tiếng, “Cảm ơn.” Rồi quay gia đình bạn ngồi xuống, không nhiều lời nữa.

bên trên bàn của cô để sách mới, chỉnh trang nghiêm tề, hẳn là quý khách hàng ngồi cộng bàn bố trí cho. Cô nghĩ, chiếc nhà bạn người tiêu dùng này có lẽ rằng là khôn xiết dễ thân.

Tần Hành ngồi sống sau ánh nhìn suy tư nhìn cô. Cô trầm ngâm ngồi sống đằng kia, sống lưng cao thẳng tắp.

“Tần Hành, tan học đi dạo láng đi?” tạ thế Thần tùy nhân thể ngồi ở bên cạnh hắn kể.

Tần Hành: “Buổi tối nhà mang Việc rồi.”

mệnh chung Thần quan sát thấy Lâm Vu sinh hoạt bàn trên, “Đây chính là học sinh mới mà điểm cao nhất đô thị hả?” Hắn ko e sợ nhưng nhìn chăm chắm vào Lâm Vu thật lâu, hỏi, “Chất lượng giáo dục làm việc nông thôn tuyệt như thế sao?”

Lâm Vu có thành quả đạt được điểm cao lúc thi cấp 3, quả thực tạo cho cho người ta quá bất ngờ, phần nhiều hơn là đc mở mang tầm mắt. Khó đạt được chúng ta làm sao điểm cao, vậy cơ mà còn là làm việc nông thôn.

“Tớ xem điểm số, cô đấy gấp mấy lần điểm cậu.”

Tần Hành đối điểm số bấy lâu xem nhẹ.

tạ thế Thần đụng cùi chỏ của hắn, “Tại sao lại là cậu đưa cô đấy đến lớp vậy?”

Tần Hành nghiêng qua hắn một tý, ý là cậu phổ biến lời quá tuyệt vời rồi ấy.

tắt hơi Thần hề hề kể ra: “Thật hâm mộ! Mang buộc phải hay là không điểm tối đa số đông ko nên tham gia huấn luyện quân sự?”

Lâm Vu tự nhiên nghe được bè bạn hắn thủ thỉ, cô tương đối cúi đầu, trên bề mặt cơ hồ không có chút sấp xỉ. Trình độ giáo dục của nông thôn xác xắn là chẳng thể so đo sở hữu thị trấn. Cô nhìn phòng học trước mắt, lạc quan diện tích lớn, bàn học chỉnh tề lại sạch sẽ, thậm chí còn có điều hòa máy tính, hầu hết này trường học sinh sống đô thị những là không tồn tại.

Lâm Vu mường tưởng lời mẹ kể trước khi tới độc nhất vô nhị trung. Là mẹ thực hành liên lụy con, là mẹ ko cho đc mẫu gì…

lúc này, 1 cô gái mau lẹ chạy tới, trong tay ôm vài cuốn sách. Bởi chạy bộ, cô gái này tức khắc thở hổn hển. “A, cậu đã đến rồi sao!” Rồi gấp rút ngồi xuống chỗ của bản thân, cuống quýt mang sách cất vào trong cặp.

“Tớ tên là Khương đọc, Khương Tử Nha khương, xuân ngủ chưa phát giác hiểu hiểu.”

“Tớ là Lâm Vu. Song gỗ hương lâm, hoang vu vu.”

Khương phát âm phốc 1 tiếng cười, “Là Tiết vu hành vu new đúng.”

Lâm Vu hai mắt rạng ngời, biết đc cô nàng này đã hiểu qua truyện « bình khang Mộng ».

“Tớ biết cậu. Cậu là “trạng nguyên” của thành phố người trong gia đình. Đào tạo quân sự các bạn những vẫn nhìn qua danh sách, lớp chỉ có một mình cậu không tới.”

Lâm Vu khẽ cười cười.

“Cậu cười lên thật là đã mắt.” Khương đọc xem qua mặt của cô, “Còn nữa, da cậu nào trắng như vậy?

Lâm Vu: “…”

Tần Hành sinh sống phía sau: “…”

Khương phát âm nhìn chằm chằm hướng Lâm Vu.

Lâm Vu có chút không tự tin, sau khoản thời gian huấn luyện quân sự xong, khái quát thành viên gia đình ít tốt rộng rãi gần như rám nắng đi một tý. Cô lại với di truyền hơi tốt giống như mẹ, làn da xoành xoạch trắng nõn.

Khương Hiểu: “Mà cậu nào ko tới đào tạo quân sự vậy?”

Lâm Vu: “Mẹ tớ bệnh, đi không đc.” Thanh âm của cô bé không hề nhỏ, Tần Hành cộng tạ thế Thần đông đảo nghe được.

Khương hiểu nhếch mồm, ko hỏi thêm gì nữa, nói vài câu kiểu dạng tập huấn quân sự quá khó khăn, lớp mọi người còn thêm bạn gái bị bổ xỉu.

mặc dù là lần đầu gặp gỡ, giữa nhì gia đình kiểu như cực kỳ nhanh ngay lập tức nhận thấy điểm giống hệt.

chết thật Thần sờ lên chiếc mũi, sắc mặt ngượng ngùng, hắn chuyển đổi ý tưởng, hỏi: “Khương hiểu, cậu vừa mới cất thiết bị gì đấy?”
Chúc độc giả đọc truyện online ‘Chào anh, thầy thuốc Tần’ vui vẻ!